Kết quả tìm kiếm cho "chút hồn quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1110
Ở ấp Vĩnh Đông 2, xã Vĩnh Phong có ông Phạm Đình Trưởng, dù 78 tuổi nhưng ngày ngày vẫn miệt mài làm việc thiện nguyện.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Về xã Tây Phú những ngày này, diện mạo vùng quê nhiều đổi thay, giao thông nông thôn thông suốt, đời sống người dân khởi sắc.
Ở các vùng quê, nhiều gia đình thường dành khoảng đất trống nhỏ để trồng rau xanh, giúp cải thiện bữa ăn gia đình và mang lại niềm vui giản dị trong cuộc sống.
Với phương châm “Nhà nước và Nhân dân cùng làm”, nhiều cây cầu nông thôn ở 2 xã Vĩnh Hanh và An Châu được Nhân dân xây dựng kiên cố, thỏa niềm mong mỏi của người dân.
Khi vầng trăng non báo hiệu tháng Ramadan xuất hiện, không khí tại các làng Chăm Hồi giáo Islam đặc biệt hơn. Tháng chay thiêng liêng này cũng là dịp để cộng đồng người Chăm Islam thể hiện sâu sắc tinh thần đoàn kết, sẻ chia và tình nghĩa xóm làng. Điển hình như những câu chuyện nhỏ mà chúng tôi gom góp được tại làng Chăm Đa Phước, ấp Hà Bao 2, xã Vĩnh Hậu.
Giữa tháng 3/2026, tại Lữ đoàn 6 (thuộc Quân khu 9, đứng chân tại phường Bình Đức, tỉnh An Giang), những chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời mái nhà thân quen đã làm quen với nếp sống quân ngũ.
Tháng ba, đồng xa chấp chới ruộng lúa xanh mơn mởn đang nghiêng mình theo gió. Trên con đường nhỏ, hàng bông ô môi khoe sắc rực rỡ chào đón người lữ thứ trở về với đồng quê dung dị, mang bao hoài niệm một thời.
Đỗ Phi Long và Nguyễn Xuân Son đều tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Trong không gian kỷ luật, nghiêm trang của doanh trại quân đội, những khu vườn rau xanh mướt chính là nét chấm phá dịu dàng, mang đến cảm giác gần gũi, đời thường, ấm áp.